DÂM PHỤ KHÁT TÌNH CHAP 2

 

Dâm phụ khát tình

Cháp 2.


Những tấm hình của ca sĩ đan Trường và mỹ tâm cô dán vẫn con nguyên trên tường mà cô thấy ấm lòng lắm , tự nhiên cô lại ước.


" Ước gì cứ sống vậy thôi ,con gái không cần phải lấy chồng nhỉ?"


Đúng là không ở đâu thoải mái bằng ở nhà, suy nghĩ một hồi rồi cô ngủ quên lúc nào cũng không biết Bà Hòa bước vào trong thì thấy cô đang ngủ thì đứng nhìn con gái ngủ một chút rồi lại đi ra , khẽ khép cửa rất nhẹ vì sợ làm tỉnh giấc ngủ trưa của cô .


''Không biết bên đó nó có thật sự ổn không mà sao nhìn nó gầy gò hao người đi nhanh như ậy chứ ?''


-Mẹ ơi ! chị Trang ngủ chưa ?


Tính định tìm Trang thì thấy Mẹ từ trong phòng bước ra nên hỏi .


Bà Hòa nghe Tính hỏi thì ra hiệu bảo Tính nói nhỏ thôi .


''Be bé cái mồm thôi để cho chị mày nghĩ chút lát dậy nó về chứ nó mới ngủ ''


Trang ngủ say sưa lắm đến lúc tỉnh dậy thì nhìn đồng hồ cũng đã hơn ba giờ chiều rồi, cô nghĩ trong lòng.

" Lâu lắm rồi hôm nay mới được ngủ trưa một hôm thoải mái sảng khoái như vậy .


Nhưng nhìn đồng hồ thấy cũng đã hơn ba giờ chiều rồi nên cô đi nhanh ra ngoài, thấy mẹ mình con đang loay hoay thái râu cho gà Cô nói .


'' Mẹ ơi , thôi chắc con phải về bên đó luôn đây , chứ con ngủ quên muộn rồi , về còn lo cơm nước buổi tối nữa mẹ ạ ''


''Ừ thôi con về đi , về cơm nước là vừa , nãy mẹ thấy con ngủ ngon quá không nỡ gọi con dậy ''


''Dạ thôi con về nha mẹ ''


Cô chào mẹ rồi leo lên cái xe đạp đi về , Bà Hòa nhìn thấy bóng dáng con gái đạp xe đi vội vàng mà lòng buồn tê tái ., nhưng bà cũng không biết làm sao hơn được , con gái đã được gã đi làm dâu nhà người ta thì sướng hưởng khổ phải chịu thôi , nghĩ vậy nhưng bà cũng xót con lắm nhưng cũng không thể làm gì hơn , có thương thì cũng chỉ biết để trong lòng thôi.


Trang vừa về đến nhà để nhẹ cái xe ở góc sân thì Bà Tám từ trong nhà đi ra rồi nói .


''Mày đi đâu giờ mới về đó ? Tao tưởng mày đi luôn đâu rồi chứ ?''


Cô không hiểu gì ngạc nhiên tròn xoe mắt nhìn mẹ chồng rồi nói .


''Mẹ , con về bên nhà ạ ? Lúc sáng em Tính có qua báo là mẹ con bị ốm nên con về bên đó , con cũng có tìm mẹ để nói với mẹ nhưng mà không thấy mẹ ở nhà nên con nhờ em Bích nói lại với mẹ giúp con rồi ạ ''


Bà Tám nghe thấy vậy thì mặt hằm hằm lên nói .


''đi đâu thì đi cũng phải cơm nước xong thì mới đi chứ ? cưới cô về có nấu bữa cơm cũng không xong ? riết rồi cái nhà này không còn tôn ti trật tự gì nữa hết ..?''


Bà Tám vừa nói vừa rít lên từng kẽ răng , Cô thấy vậy thì vội giải thích .


''Dạ do nghe mẹ con ốm nên con cũng vội quá nên mới nhờ Bích nấu tạm một hôm ạ ''


''Thôi không nói nhiều nữa , Cô vô mà coi lo cơm nước buổi chiều đi , hic''.


Nói rồi Bà Tám cũng quay nhanh vào trong nhà , còn cô thì đứng tần ngẩn tần ngân ở đó một lúc , nghĩ mà thương cho mẹ mình , cũng may mà bà không ốm mà bà chỉ vì nhớ và lo cho cô nên mới giả đò ốm để qua gọi cô về , chứ nếu bà mà ốm thật thì một lời hỏi thăm từ thu gia cũng không có .


Một lúc sau cô cũng vào bếp lo cơm nước, đang loay hoay nấu ăn thì Bích đi vào nói.


" Chị Trang lát chị giặt hộ em mấy bộ đồ luôn cho kịp khô để mai em đi chơi với."


Nói xong Bích cũng đi ra ngoài luôn không thèm chờ xem cô nói gì, nó cứ mặc nhiên mà xem như mọi việc lặt vặt từ cơm nước giặt giũ tất tần tật trong cái nhà này đều là của Cô.

Cô nghe tiếng bước chân đi lẹt bẹt của nó mà chỉ biết thở dài ngao ngán, đúng lúc đó chồng cô cũng vừa ở xưởng mộc về , nhìn thấy chồng tự nhiên cô lại cảm thấy an tâm hơn nhiều, đưa ánh mắt trìu mến nhìn anh Cô nói.


" Anh ... !"


Cô vừa nói được vậy thì chồng cô đã hỏi.


" Hôm nay em đi đâu mà lúc trưa không nấu ăn để mẹ phải mua mì ăn thế ?"


Cô nghe anh nói đến đây thì sững người rõ ràng là trước khi đi cô có nhờ cái Bích nấu ăn giùm rồi mà, cô khẽ thở dài vì không cần hỏi cô cũng đã biết lý do vì sao , cô đáp.


" Trưa mẹ ốm, thằng Tính nó qua nói em vội quá nên chưa kịp nấu"


Anh nghe cô nói vậy thì im lặng không nói gì nữa mà ra ngoài mang quần áo đi tắm, cũng không thèm hỏi lấy một câu xem mẹ của cô ốm như thế nào ?


Nhìn vào bếp đang rực lửa mà cô cảm thấy xót xa vô cùng, khoé mắt cô chợt có chút gì đó ươn ướt,hai sống mũi cũng bắt đầu thấy cay cay.


Cô thầm nghĩ .


" Lấy chồng để làm gì , để làm ô sin không công không được tôn trọng ?

hay chỉ là cái máy đẻ để giúp nhà người ta duy trì nòi giống ? có phải cô đã chọn sai , tất cả mọi thứ sai lầm đều có thể làm lại, nhưng thanh xuân đã qua đi thì chỉ như cơn gió thoảng thổi ngang đời không bao giờ trở lại , anh liệu có thật sự đáng để cho cô nhẫn nhịn và hi sinh tuổi xuân của mình "


Một thời gian sau .


Cô thấy trong người mệt mỏi rã rời , người cứ như đi mượn thật tình không muốn làm gì , cơm cũng chả buồn ăn , Cô cũng buồn trong người vì lo nghĩ không biết mình có bị bệnh gì không ? Mệt vậy nhưng mà cô vẫn cứ phải ráng dậy sớm để lo cơm nước giặt giũ công việc trong nhà , người cô càng ngày càng gầy nhom đi , ngủ cũng không được .


''Sao giờ này bếp vẫn lạnh tanh vẫn chưa cơm nước gì thế này ? Trang .... ối giời ơi , dâu với con giờ này còn nằm ểnh ra đó , Cô định chờ bà già này nấu xong rồi dọn ra mời cô ra ăn phải không ?''


Bà Tám lại chửi đổng vì giờ này vẫn chưa thấy cô dậy , Cô nằm nghe mà muốn ứa nước mắt , gần năm nay dù cũng có những lúc mệt mỏi mà cô nào đâu dám hở lời than thở với ai , nhưng hôm nay cô mệt lắm , cô lây lây chồng rồi nói .


'' anh ... anh ơi ! anh dậy đi, anh coi giúp em hôm nay với chứ em mệt lắm ''


Huy vừa ngáp ngủ vừa nói .


''Thôi ráng đi em , nấu chút thôi mà ''


Cô đành bất lực nhìn chồng mà trong lòng đấy lên một mớ cảm xúc hỗn độn buồn đau khó tả ,mắt lúc này đã nhòe nước đi từ bao giờ.

Nhưng mà vẫn phải ráng gượng dậy để đỡ phải nghe những lời chửi , Cô mệt mỏi đi xuống bếp hâm lại đồ ăn , nhưng khi vừa đụng đến nồi cá thì cô không thể nào chịu nổi , cô chạy nhanh ra giếng và nôn thốc nôn tháo , nôn xong cô lại rửa mặt cố gắng bị cái mũi của mình lại rồi đi vào lại trong bếp hâm lại đồ ăn .


Nấu nướng xong xuôi cô dọn cơm ra , khi bê nốt nồi cơm ra thì cô thấy hoa mắt,chóng mặt vô cùng, mọi thứ xung quanh cô chao đảo hết.


"Bịch..."


Nồi cơm cô đang bê bị rơi xuống đất vì cô bị ngất xỉu.

Bà Tám trong nhà nghe thấy tiếng loeng choeng thì nói.


" Đó lại đi đụng thúng ngồi đụng nia gì rồi cũng nên , khổ rước phải đồ ăn hại mà".


Huy nghe ở trong nhà nghe như tiếng đồ gì rơi vỡ , nghe tiếng mẹ chửi thì vội vàng đi ra , bước ra đến phòng thì tá hỏa vì thấy Trang nằm im lặng dưới nền đất, anh vội vàng chạy nhanh đến đỡ nhanh vợ dậy và nói.


" Trang ... Trang ... Em sao vậy ? Trang ơi ! Mẹ ơi vợ con sao rồi ấy !"


Bà Tám nghe thấy vậy thì cũng đi nhanh ra ngoài, nhìn thấy cơm đổ vung vãi trên nền nhà còn Trang thì đang nằm gọn trong tay của con trai thì tru tréo lên nói.


" Trời ơi ! Nấu có mỗi bữa ăn mà cũng không xong, nó giả vờ đấy chứ có làm gì đâu mà mệt đến nước đó "


" Cô ấy mệt thật đấy mẹ, để con đưa cô ấy lên trạm xá ".


Nhìn Huy bế Trang đi bà Tám bỉu môi nghĩ thầm.


" Đúng là ỡm ờ , khéo dở trò ".

Xem tiếp chap 3 : https://doctruyendamphukhattinh.blogspot.com/2020/11/dam-phu-khat-tinh-chap-3.html

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

DÂM PHỤ KHÁT TÌNH CHAP 4

DÂM PHỤ KHÁT TÌNH CHAP 8